Một ngày mùa đông ẩm ướt vô tình làm em nhớ những gì xưa cũ. Nói là xưa cũ thế thôi chứ mọi chuyện mới xảy ra ngày hôm qua- cái ngày mà người ta gọi tên là quá khứ. Từng giọt mưa lăn dài trên ô cửa kính giống như một thước phim quay chậm đưa em ra khỏi thực tại và kéo em về miền ký ức xa xôi ấy. Nơi ấy có một người em đã từng yêu.
Nơi ấy, có một người cũng đã từng yêu em, từng vì em mà làm tất cả. Nhưng rồi cũng chính nơi ấy, có một người đã bỏ em ra đi. Bỏ rơi em giữa dòng đời bộn bề những lối rẽ. Anh đã đi xa….Quên trọn vẹn một câu thề… Giấc mơ về ngôi nhà đầy ắp tiếng cười và những đứa trẻ được anh bỏ lửng.
Khi anh đã bước sang một lối rẽ mới, ngẫm lại mọi thứ em giật mình nhận ra anh không yêu em như những cảm nhận em vốn nghĩ. À, có thể là anh chưa từng bao giờ yêu em, tất cả cảm xúc nơi anh chỉ là cơn say nắng nhất thời giữa mùa hè nghiệt ngã năm ấy. Với anh, cảm xúc đó thật hời hợt và khiến em mệt mỏi chạy theo nó hàng ngày, hàng giờ bởi em vẫn chưa phải là sự lựa chọn cuối cùng trong cuộc hành trình tìm kiếm hạnh phúc ấy. Bước song hành cùng em, cùng tình yêu nơi em nhưng anh vẫn đang kiếm tìm và tận hưởng những rung cảm mới nơi trái tim đầy ắp yêu thương của mình. Thật chua xót, phải không anh?
Có phải em là một cô gái không xinh đẹp, không thông minh, không đủ dịu dàng và ngọt ngào như những người con gái đó hay là lý do nào khác? Hãy cho em câu trả lời được không anh? Tại sao bên em rồi anh vẫn chưa chịu dừng chân để bồi đắp hạnh phúc đó? Tại sao yêu em rồi nhưng anh vẫn nói lời yêu thương và quan tâm người con gái khác? Tại sao vậy anh?...Những lý do em tự tạo ra cứ như một ẩn số làm ngây dại tâm trí em.
Và rồi, em cũng tìm được câu trả lời cho những xúc cảm nơi anh. Sự giả dối khiến chính em bất ngờ. Và rồi, em tự hỏi hai người quen nhau lâu chưa và từ bao giờ? Người ấy là người như thế nào, chắc là xinh đẹp và giỏi giang lắm, phải không anh, vân vân và vân vân? Những câu hỏi về anh, về người ấy như từng mũi kim xuyên nhói con tim đã bị anh làm tổn thương quá nhiều. Dù là như thế nào anh cũng đã và đang hạnh phúc bên tình yêu mới!
Suy cho cùng lời hứa cũng chỉ là lời nói thoáng qua trong phút chốc. Người nói sẽ quên nhanh nhưng người nghe thì nhớ mãi. Em cũng không biết đến bao giờ mới có thể gọi anh là kỉ niệm, là quá khứ bởi em vẫn sống, vẫn níu kéo những yêu thương ngày ấy nhưng là trong im lặng. Nhưng ANH ĐÃ HẾT YÊU em buông tay.
Snow Flower


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét