Em đã từng yêu anh, yêu tha thiết, em mong muốn mình lúc nào cũng được anh yêu chiều, quan tâm và lo lắng. Vì em cần anh và anh mong luôn bên mình. Và chính như thế, em càng cố gắng bỏ qua tất cả để yêu anh. Bởi em nghĩ, tình yêu là chỉ cần cho đi và không cần nhận lại. Em đã từng tin khi mình yêu bằng cả đam mê và nhiệt huyết thì tình yêu nơi em sẽ là tất cả đối với anh. Nhưng em đã sai vì em tin. Những điều đó đều là do em ảo tưởng và tự nghĩ ra.
Em luôn nói với anh rằng cả cuộc đời này em không yêu ai ngoài anh, cả cuộc đời này em chỉ dành trọn vẹn cho anh. Em cũng đã từng nghĩ ngoài anh ra, em không thể yêu một ai khác bởi tình yêu với em là duy nhất và chỉ có một mà thôi. Và rồi tất cả những điều em làm, em nghĩ là vì anh. Nhưng…anh thì ngược lại. Có lẽ vì thế mà người đau khổ luôn là em nhưng con đường này là do em lựa chọn nên em chấp nhận mọi thứ.
Trong tình yêu này, em thấy anh thờ ơ với em, hờ hững với tình yêu của em, hay có lúc anh dỗi với em, em lại sợ tình cảm này sẽ nhạt phai và em lại tìm cách vun đắp. Nhưng tình yêu một người cố buông, một người cố giữ liệu có bền được không anh? Và rồi cái gì đến nó cũng phải đến. Em dần chán anh, chán vì sự lãnh đạm của anh, chán vì sự vô tâm chứ không phải chán vì hết yêu anh.
Đôi khi em đã nói ra những suy nghĩ của mình nhưng mỗi khi nói ra những gì mà em cho là cần và đủ thì em lại bàng hoàng nhận về những phản hồi hoàn toàn vô nghĩa. Bởi vậy, từ những lần sau đó em đã chọn sự im lặng. Như thế dễ chịu hơn rất nhiều. Cũng chính những khoảng lặng ấy giúp em hiểu mình, hiểu anh và hiểu về cuộc sống.
Dù lòng vẫn còn yêu nhưng em không còn muốn gần bên anh vì em sợ cái cảm giác cô đơn, sợ cái cảm giác cô độc khi ngồi cạnh người mình yêu mà trái tim luôn hướng về yêu thương khác. Từ rất lâu rồi em nhận ra rằng những câu nói yêu hay những quan tâm nhẹ nhàng cũng đang dần vơi đi, ai cũng hiểu, cũng cảm nhận được điều đó trừ em. Có lẽ do chính bản thân em đang cố chấp loại bỏ cái sự thật mà em đã nghĩ đến. Và rồi sự ngốc nghếch đó đã vô tình đẩy em vào hố sâu không lối thoát.
Trong tình yêu, ai cũng mong muốn một cái kết hoàn mĩ nhất, em cũng thế. Nhưng cái kết này đến sớm hơn em ngĩ…một kết thúc…
“….Nhớ tháng Tư ơi!
Sao vội vã đi rồi
Mặc cơn gió kia một mình to nhỏ
Trước thềm hoa còn bỏ ngỏ
Sao gió hững hờ theo giọt nắng chia phôi…”
Sao vội vã đi rồi
Mặc cơn gió kia một mình to nhỏ
Trước thềm hoa còn bỏ ngỏ
Sao gió hững hờ theo giọt nắng chia phôi…”
Snow Flower


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét