Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

MƯA NHẠT NHÒA

Một ngày đầy mưa vô tình kéo bước chân đầy mệt mỏi của nó chậm lại và lạc bước về miền kí ức xa xăm không định hình. Những mảng kí ức mờ nhạt đan xen liên tục ùa về nhưng luôn bị cắt đoạn bởi dòng nước mắt nóng hổi tuôn ra từng dòng. Bất giác nó đưa tay chạm vào mắt rồi lại chìa ra hứng những giọt mưa đang rơi. Nó tự hỏi bao lâu rồi nó không được khóc? Bao lâu rồi nó không cho phép bản thân mình yếu đuối? Bao lâu rồi? Bao lâu rồi?

Cất bước người ra đi, hình bóng anh rời xa
Bao dấu yêu khi xưa giờ tan vỡ
Nước mắt cứ tuôn tr
ào
, lệ đắng đôi hàng mi
Mưa vẫn rơi quanh em đầy bóng tối…”


Bản nhạc quen thuộc vang lên khiến nó khựng lại. Anh. Lại là anh. Vẫn là anh. Chỉ có anh mới có thể làm một đứa mạnh mẽ và bất cần như nó bật khóc. Nhấm nháp ly cà phê đen đặc, nó cười khuẩy về chính bản thân mình, về cuộc sống, về anh và những yêu thương đầy giả dối mà nó đã yêu rất thật. Trong phút chốc nó kéo suy nghĩ mình về với thực tại đơn độc. Nơi đó nó đang cố gắng gồng mình lên mạnh mẽ để không ai có thể biết được những suy tư ngổn ngang đang chồng chéo lên nhau và cứa rát tim nó.

….Gió mưa thét gào, bóng anh nơi nào
Anh ơi có biết lòng em yêu anh thắm thiết.
Mất anh thật rồi, cắt ngang phương trời,
Để em trong nỗi đớn đau, người mang cho em bao cay đắng…

Giá như…Giá như có ai đó luôn nhìn về phía nó, thấy nó đáng thương và đáng được yêu thương. Giá như có ai đó muốn bảo vệ nó và  nhận ra một tâm hồn yếu ớt đang ẩn chứa bên trong nó. Một trái tim lạnh lẽo và cô đơn đang đập từng nhịp khô khan- như đúng nhiệm vụ sinh học của nó phải làm. Giá như có ai đó có thể làm điểm tựa cho nó mỗi khi nó cảm thấy bị cuộc sống cô lập. Có ai không? Có ai như vậy đang chờ nó không?...


... Nhiều lúc nó bỏ qua cái tôi cao ngất trời của mình để cố bám víu vào một hi vọng nào đó, vào một người nào đó. Người mà có thể khiến lòng nó cảm thấy bình yên, khiến nó có thể cười cả ngày và khiến nó có cảm giác được yêu thương chân thành. Một yêu thương trọn vện và đúng nghĩa. Nhưng trong chốc lát, nó biết, người đó sinh ra để làm những việc nào đó và  không hề liên quan hay cần bận tâm đến nó. Một ý nghĩa nào đó rõ ràng lắm và cũng thật phũ phàng.....

Nó đã ảo tưởng quá nhiều vào tình yêu vào người đó và vào cái gì đó xa vời tầm với. Và nó nhận ra rằng, trên bước đường đó nó luôn đơn độc. Cho đi bao nhiêu là đủ đế người ta có thể yêu thương nó một cách trọn vẹn? Dừng lại nhé những ngày nó tự hành hạ chính bản thân mình. Tim đã khép, mi đã khô, bàn tay đã giấu mình trong tóc rối. Những đau thương nó đã thấm. Hãy sống vì mình nhé, cố gắng vì mình nhé, phía cuối con đường sẽ chẳng có ai đâu...

Tiếc nuối cũng xa rồi
Tình bay như cánh chim trời.
Để em mang niềm đau, tình tan vỡ, tình lỡ làng....
Snow Flower

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét