Ngày ấy, tớ cũng không biết từ bao giờ hình ảnh của cậu, nụ cười của cậu và giọng nói của cậu lại xuất hiện trong tâm trí của tớ một cách tự nhiện như vậy. Tớ bắt đầu cảm thấy những nhịp đập lạ nơi trái tim và hình như ngày đó tớ cũng từng thích cậu. Nhưng chỉ là thích thôi đấy nhé, chàng trai tháng sáu à.
“….Vì nếu em cần một bờ vai êm.
Nếu em cần những phút bình yên.
Anh sẽ đến ngồi kề bên em.
Khi em khóc giọt nước mắt chứa chan.
Dẫu phong ba anh sẽ đến với em.
Cho dù không làm em cười.
Anh sẽ đến để được khóc cùng em….”
Nếu em cần những phút bình yên.
Anh sẽ đến ngồi kề bên em.
Khi em khóc giọt nước mắt chứa chan.
Dẫu phong ba anh sẽ đến với em.
Cho dù không làm em cười.
Anh sẽ đến để được khóc cùng em….”
Ngày ấy, có chàng trai đã từng nghêu ngao câu hát và chờ đợi, chờ đợi tớ ở phía cuối con đường. Nhưng cuộc sống này có phải cứ chờ đợi, cứ chân thành là đủ đâu. Nếu cậu kiên nhẫn chờ đợi thêm chút nữa, có lẽ tớ và cậu đã không như bây giờ. Lúc gặp cậu, tớ đang bị lạc lối giữa con đường đời đầy những ngã rẽ, tớ bị mất phương hướng vào tất cả mọi thứ. Và cậu, như một định mệnh đến bên tớ kéo tớ ra khỏi những sợ sệt và lo âu ấy. Mà cậu với tớ cũng có duyên đấy nhỉ? Giữa biển người bao la, cái cách cậu và tớ quen nhau thật tình cờ và đầy bất ngờ.
Cậu, chàng trai tháng sáu nóng bỏng và đầy mê hoặc. Tớ đã từng bị cái giọng trầm ấm ấy làm xáo trộn mọi cảm xúc trong tim - đứa con gái chưa hề biết yêu. Ngày ấy, gặp cậu tớ đã cảm nhận điều gì đó mà không thể gọi thành tên. Tớ cũng chẳng biết đặt tên cho mối quan hệ của chúng mình là gì nữa, nó cứ mơ hồ với những cảm xúc đan xen lẫn lộn. Những rung cảm mập mờ ấy làm cho tớ có thêm những niềm vui và niềm tin vào cuộc sống.
Nhưng một ngày trời tháng 6 mua tuôn không ngớt, tớ chợt nhận ra những gì làm mình tin tưởng lại được xây dựng bằng sự dối trá. Tất cả đều là sự dối trá. Dối trá nơi cậu. Những bản tình ca cậu hát…những quan tâm đặc biệt cậu giành cho tớ...tất cả không hẳn đến từ trái tim cậu. Một cách phũ phàng lắm…tớ biết được tất cả những chân thành đó đều là trò đùa cho cảm xúc thích ngao du của cậu.
“….Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
Trời không mưa, anh cũng mặc trời mưa…”
Thật tình cờ phải không? Cậu và tớ , chúng ta quen và xa nhau vào những ngày tháng sáu mưa đổ. Cơn mưa tháng sáu đã vô tình mang cậu đến bên tớ. Và cũng chính cơn mưa ấy đã xóa nhòa mọi cảm xúc về một tình bạn giữa chúng ta.
Ai trong mỗi chúng ta cũng từng trải qua những rung động đầu đời đầy hồn nhiên và ngây dại đó. Cảm xúc đầu cũng giống như một thước phim quay chậm đã ngả sang màu hoen vàng và bị lớp bui thời gian phủ mờ nhưng nó vẫn là những khoảnh khắc ngọt ngào và nhẹ nhàng nhất trong hồi ức năm tháng tuổi trẻ của mỗi người. Tất cả đã xa nhưng dư âm vẫn còn đọng lại mỗi khi nhớ tới, ngĩ tới. Và với tớ, cậu cũng vậy nhưng là những dư âm của một tình bạn đẹp.
Tạm biệt cậu- chàng trai tháng 6 tớ từng thích. Nơi phương trời xa ấy luôn bình an và hạnh phúc chàng trai tháng 6 nhé!
“….ANH yêu EM hơn thế,nhiều hơn lời ANH vẫn nói
Để bên EM, ANH đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng ANH cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời… “
Để bên EM, ANH đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng ANH cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời… “
Snow Flower


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét