Cuộc đời vốn là 1 vở kịch, kịch chưa hạ màn thì ta vẫn cứ phải xem cho đến khi kết thúc...Phải làm bộ mặt vui vẻ và thích thú khi đang xem vở kịch người ta đang diễn dù đã biết đoạn kịch bản. Cái cảm giác đó thật thú vị khi bạn biết 1 + 1 = 2 mà cứ phải giả bộ ngây ngô không biết. Nhưng cuộc đời lại đâu đơn giản và rạch ròi như những phép toàn cộng, trừ, nhân, chia mà ta được học.
Tại sao lại người ta lại không sống đúng với cảm xúc thật về cả lý trí lẫn con tim của mình? Tại sao cứ phải giờ quan tâm, giả vờ yêu, giả vờ đau, gỉa vờ buồn khi cảm xúc vẫn còn đang trôi dạt về quá khứ cũ, quá khứ mới? Tại sao? Tại sao? Hay tại ta thèm được yêu thương để người cho mình cái quyền tự phân phát tình thương? Ta cần sự thương hại để người mua vui cho những trò tiêu khiển này?
Được bao nhiêu lần người sống thật với tình cảm của chính mình, với bản thân và với cảm xúc yêu, ghét của chính con người mình nhỉ...? Được bao nhiêu lần cảm xúc của người bên ta là chân thành? Được bao lần người nghĩ và vì ta làm tất cả? Là những ước muốn xuất phát từ chính trái tim vì yêu ta ấy…
Rồi tự hỏi có bao giờ người sợ mất ta như sợ mất đi một báu vật rất khó tìm kiếm? Và có những điều tưởng như rất thật...nhưng rất thật lại nằm sau những lời nó đó. Lời nói và hành động của người không giống nhau.
Ai cũng từng quá khứ để nhớ, để nghĩ, để trải lòng mình nhưng quá khứ cũng chỉ là quá khứ. Nó đã có bắt đầu và cũng đã có điểm dừng vào một thời điểm nào đó trước hiện tại, trước khi người nói yêu ta và bên ta. Vậy đó, nếu chưa kết thúc được những day dứt của quá khứ xin đừng vội vã tìm đến hạnh phúc giả tạo của hiện tại. Nếu đến với những cảm xúc mới của hiện tại mà vẫn nhung nhớ, vẫn quan tâm đến qúa khứ xin hãy dừng lại. Người làm ta đau đấy! Có những sự thật ta biết đằng sau những lời nói ngọt ngào đó. Ừ, ngọt nhưng đắng lắm người à! Người hiểm cảm giác bị chia sẻ yêu thương như thế nào không?
Nếu người vẫn thường xuyên quan tâm người cũ chỉ tồn tại 2 dạng. 1 kiểu là ngay từ khi bắt đầu cả hai trái tim đều không tồn tại tình yêu. Người ta ở bên nhau cảm xúc chỉ giống như những người bạn hợp gu. Kiểu tồn tại thứ hai là chia tay nhau khi cả hai vẫn đang yêu say đắm. Và vì một lý do nào đó, hai trái tim lạc bước. Nên hiện tại con người ta không thể quên được nhau vẫn nói chuyện, vẫn động viên, vẫn quan tâm và dõi theo từng bước chân của đối phương. Hơn hết, vẫn đơn giản làm tổn thương người mới. À, ngừời mới lúc này là vật hi sinh cho cảm xúc, là trải nghiệm xoa dịu nỗi đau quá khứ tại thì hiện tại.
Chia tay rồi dù vì bất cứ lý do nào cũng không nên ảnh hưởng đến cuộc sống của nhau nữa. Đừng vì lầm nỗi của quá khứ mà làm người hiện tại phải khóc. Bởi họ không có lỗi và họ có quyền được yêu thương. Một yêu thương thực sự. Người ơi! Nhớ nhé!
Đôi khi muốn nắm 1 bàn tay ai đó, để cùng nhau bước qua mọi buồn vui hay thăng trầm của cuộc đời , để cùng nhau dạo bước trên những góc phố,cùng nhau tạo nên những hờn giận vu vơ trong đời...Nhưng rồi chợt sợ cảm giác vỡ tan, sợ mình sẽ làm đau họ, sợ thêm những vết xước trong tâm hồn. Và sợ những dối lừa ấm áp đó sẽ làm ta chết dần của cái cảm xúc mang tên người đến sau- người thứ 3. Người thứ 3 là cái danh người ta đặt cho kẻ đến sau chứ tình yêu đâu có thứ tự chỉ là yêu nhiều hay ít và yêu như thế nào thôi.
Snow Flower



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét